V-League 2020 đã trở lại theo cách đặc biệt. Có
chấn thương nặng, những kết quả sốc và một diễn biến không bất ngờ nhưng
gây… thẫn thờ ở sân Hàng Đẫy.
Xem thêm: Cá cược trực tuyến
Lần thứ tám liên tiếp rời sân Hàng Đẫy, HAGL vẫn không thể chiến thắng.
Kể từ khi gây tổn thương cho nhà vô địch, với chiến thắng 4-1 phá hỏng
ngày đăng quang của Hà Nội T&T cuối mùa 2010, đã mười năm trôi qua
nhưng đội bóng của bầu Đức vẫn miệt mài trèo lên "ngọn núi" Hà Nội mà
chưa đến được đỉnh. Thậm chí, càng trèo, họ càng có vẻ tuyệt vọng.

Hồng Duy (đỏ) bị các cầu thủ Hà Nội phong tỏa trong trận đấu ở vòng 3 V-League 2020 hôm 6/6. Ảnh: Giang Huy.
Trận
đấu cuối tuần qua, nếu HAGL chỉ thiếu Lương Xuân Trường thì đội chủ nhà
vắng cả cặp trung vệ Duy Mạnh - Đình Trọng. HAGL tung vào sân ba ngoại
binh, Hà Nội cũng sử dụng tương tự và một trong số đó là Rimario - tiền
đạo từng bị HAGL ngưng hợp đồng vì không ghi bàn nào trong 13 trận. Diễn
biến trận đấu chỉ có tính chất cân bằng khoảng 20 phút, sau đó là màn
"tra tấn" thực sự đến từ Hà Nội. Các cầu thủ chủ nhà thậm chí còn chủ
động nhường nhau quyền ghi bàn, phô diễn một vài màn solo ngẫu hứng,
nhảy múa trước hàng thủ đội khách. Nếu thủ thành Bửu Ngọc không xuất
sắc, tỷ số có lẽ phải là 5-0, ngang với trận đấu cách đây hai năm
- khi Hà Nội T&T còn mạnh hơn bây giờ.
Sau trận, HLV Lee Tae-hoon ngỏ ý sẵn sàng từ chức,
thể hiện sự bất lực của một người đã làm việc hơn hai năm nhưng không
thể thay đổi chất lượng chơi bóng của đội nhà. Đội hình xuất phát của
HAGL, bên cạnh ba ngoại binh, toàn bộ chín cầu thủ còn lại đều đã và
đang là tuyển thủ quốc gia hoặc U23. Vì con người tốt đến vậy, nên khi
thua trận, dễ chuyển sang đổ lỗi cho các sai số trong hàng phòng ngự,
dẫn đến những bàn thua sớm. Nhưng, nếu điểm yếu ấy lâu nay đã được chỉ
ra mà không thể sửa chữa thì bản chất của vấn đề nằm ở trình độ, đẳng
cấp chung của đội bóng.
Hãy nhìn sang SLNA. Đó là một điển hình của cách thi
đấu sử dụng tốt nhất những thứ mình có hơn là cứ cố gắng trong vô vọng
với những điều người khác "gán" cho mình. Đội bóng xứ Nghệ gần như chỉ
còn một ngôi sao duy nhất là Phan Văn Đức, người ghi cả hai bàn cho
họ tính từ đầu mùa. Họ cũng chẳng có hậu vệ nào đá chính ở đội tuyển
quốc gia, nhưng trong ba trận khởi đầu mùa 2020, SLNA bất bại với
bảy điểm, đứng trong top 3 và chưa thủng lưới bàn nào. Năm ngoái, họ kết
thúc giai đoạn một với vị trí thứ tư và chỉ thủng lưới chín bàn sau 13
trận.
Tình trạng "chảy máu cầu thủ" không cho phép
SLNA có chọn lựa nào khác ngoài việc ưu tiên bảo vệ sự an toàn khung
thành đội nhà. Đây là bài học được rút ra từ năm 2018. Ở giai đoạn
một mùa đó, SLNA thua đến sáu, hòa năm, đứng áp chót với 11 điểm. Nhưng
sang giai đoạn hai, họ chỉ thua thêm hai trận và vươn lên thứ tư chung
cuộc. Năm ngoái, SLNA chỉ thủng lưới 26 bàn sau 26 trận, công thức đó
được áp dụng tiếp cho mùa này dù có thêm những trụ cột ra đi. Hệ thống
phòng thủ của SLNA tốt đến mức Đà Nẵng chỉ tung ra được hai cú sút đi
đúng hướng trong 90 phút trên sân Vinh. Sau ba trận đã đấu, SLNA chỉ
nhận năm thẻ vàng và bảy cú dứt điểm đúng hướng từ các đối thủ mạnh như
Sài Gòn, Bình Dương, Đà Nẵng. Các thông số này cho thấy SLNA ổn định đến
mức đáng sợ, kể cả khi họ không có đội hình tốt nhất.
Xem thêm: Soi kèo bóng đá
Dấu ấn của các hàng phòng ngự cũng chính là điểm đáng chú ý trong vòng đấu đầu tiên trở lại của V-League sau Covid-19. Bên cạnh trận Hà Nội – HAGL, sáu trận còn lại chỉ chứng kiến chín bàn thắng. Chi tiết này cho thấy thể thức thi đấu mới
đang đẩy các đội bóng vào thế thận trọng ngay từ đầu giải. Với cách
chia hai giai đoạn, sẽ không có cơ hội "làm lại cuộc đời" ở chặng đường
còn lại. Những đội bóng thua quá nhiều ở giai đoạn một sẽ vô cùng bất
lợi khi chuyển sang giai đoạn hai. Bởi lúc đó, họ chỉ gặp những đội cùng
hoàn cảnh, đó là các đối thủ sẵn sàng tử thủ để chia điểm.
Trong
tình cảnh đó, Thanh Hóa và Đà Nẵng đang lâm nguy. Những thất bại cuối
tuần qua khiến hai đội bóng này cùng trải qua chuỗi toàn thua từ đầu
mùa. Theo thống kê 10 mùa gần nhất, những đội trắng tay ba trận đầu tiên
đều đứng chót bảng cuối mùa. Đấy là các trường hợp của Hà Nội ACB
(2011), Kiên Giang (2013) và Đồng Nai (2015).
Cả
Thanh Hóa và Đà Nẵng đều chỉ ghi duy nhất một bàn. Bình Dương cũng vậy,
nhưng đội bóng đất Thủ đang được bốn điểm và xếp thứ bảy. Lý do khá đơn
giản: hàng thủ của họ chỉ duy nhất một lần thủng lưới. Thế mới thấy,
bóng đá Việt Nam vẫn mạnh ở hàng thủ chứ không phải tấn công. Và cũng có
một thực tế là hiện tại chỉ Hà Nội đủ năng lực áp đặt thế trận trên mọi
đối thủ, chứ 13 đội còn lại của V-League nếu muốn thành công thì chỉ có
phòng ngự thật tốt và phản công thật bén.
Xem thêm: Tỷ lệ kèo bóng đá
Đăng nhận xét